BÀI HÀNH CA CỦA MỘT KẺ NGU NGƠ - THƠ

  
ta ném nửa trần gian vào u uẩn
áo mỏng người đi cạn tháng ngày
về đây những đêm không trở giấc
ngủ vùi một cõi thức nghìn năm
ngọn gió lạc vào niềm u tịch
nghe lời ca vọng lại tự nguyên sơ
trăng sao rụng xuống miền hoang tưởng
khởi đầu cuộc phù vân
hoang lạc cởi trần giữa men rượu
quỉ ma lộng giữa trần ai
ai chết vào những tháng năm tàn nhẫn
ai bước trên xương tàn và tiếng khóc
vô thường cứ chảy trong tiếng kêu gào của bụi bặm
ta gửi cuộc đời mình vào khúc hát
lảo đảo một áng mây chiều mùa hạ
cô độc giữa trần gian đông nghịt
thì cứ để cho trôi đi một mảnh hồn thương tích 


Giã, rằm tháng mười, năm giáp ngọnhằm vào ngày 6/12/2014



 
                                                                              Raymond Pettibon (American, b. 1957)
                                                  Untitled (Everywhere I sat) (+ 4 others; 5 works), circa 1999 

DẤU TÍCH [3]-TRƯỜNG CA




chỗ bắt đầu cho cuộc tình của chúng tôi là những lời, dấu tích của trời đất vô cùng, những lời đã được viết ra tự buổi con người nghĩ ra cách khiến cho trời đất có thể để lại dấu tích, tình yêu của chúng tôi nó là dấu tích, dấu tích bắt đầu cho dấu tích, em, mưa nắng giông bão không hề báo trước, những lời những tiếng được thốt ra giữa giông bão và mưa nắng khôn lường, em, chín cõi đi về thấy con nước màu đỏ cuốn theo những xác lá rừng thì biết là đang đứng giữa phù vân, tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ những lời những tiếng thốt ra giữa cuộc phù vân,


có người con gái ẩn trong dáng vẻ hoa tường vi một thời làm xáo trộn những nghĩ ngợi của tôi, em là hoa là trái nơi khu vườn có loài sóc ăn đêm, hay là sự tích trích từ những cuộc nhảy múa điên cuồng của những đám sao trời buổi hồng hoang, hay là sứ giả của những đám mây mùa đông được cử xuống trần thế rao giảng về nỗi buồn của những cơn mưa tháng chín, nhưng dẫu em chỉ là người con gái lạc đường vào làng tôi, thì tôi cũng chẳng thể nào quên buổi sáng em đứng trước nhà tôi, em nói là em đang đọc những mảnh nhật ký tôi treo ở hiên nhà, em nói là em biết tôi viết cho ai, tình yêu của chúng tôi cũng ngẫu nhiên như bao nhiêu ngẫu nhiên trong trời đất, nhưng dẫu là ngẫu nhiên, thì những gì chúng tôi dành cho nhau lại là tất nhiên của một cuộc tình, dẫu là ngẫu nhiên, nhưng mỗi khi tôi hôn em qua cõi đất trời rộng lớn, em nói là em cảm thấu hết những nỗi niềm tôi dành cho em,



                 

                                            tranh  Emil SCHUMACHER (1912-1999)

DẤU TÍCH [2]-TRƯỜNG CA



tôi cột ngựa ở ven đường, đi về phía những đám mây màu hoa tường vi, dường ở đó có người con gái đang học nói thứ tiếng nói của miền đất sinh ra mình, tôi nghe những lời những tiếng như những trần tình tha thiết đang được thốt lên giữa những ẩn ức của phù sa, con dế hát, bài hát về buổi sáng có người con gái bước vào làng tôi với những lời rụt rè, em không thể đi hết đâu, tôi hôn em giữa những tiếng hát của dế và những ẩn ức của phù sa,

..

bây giờ tôi nói về những ẩn ức của phù sa, tại sao tôi không gặp em, và tại sao cuộc tình chúng tôi không bắt đầu ở miền phù sa châu thổ con sông uẩn khúc một thời có tiếng khóc đầu đời của người con gái tôi yêu, những câu hỏi tại sao vẫn cứ dấu sau con nước phù sa, vẫn cứ trôi đi… trôi đi, những nẻo phù vân vẫn cứ trải dài theo nỗi sợ hãi của những cuộc điều đình thất bại, những cuộc điều đình đề xuất bỡi những vật thể nhỏ nhoi là con người trần thế, và kẻ mang lại thất bại cho những điều đình là những thế lực còn dấu mặt đằng sau thứ vật chất tối tăm của trời đất,


       

                                  Lucio FONTANA - Concetto Spaziale

GHI CHÚ VỀ MỘT GIẤC MƠ-TRUYỆN NGẮN

                                

                                          Loài người, câu chuyện ngụ ngôn
                                          của tạo tác.
                                          LỜI GHI TRÊN VÁCH NÚI VOI NẰM




Các bạn cứ tin chắc rằng tôi chưa hề biết mặt nàng. Bụi. Và sự chuyển động của thế giới


Những lời nàng tản mạn trong trời đất. Những lời về người đàn ông nàng thầm yêu. Anh. Thăm thẳm nỗi ngóng đợi. Buổi trưa em nghe tiếng anh cười vang. Tiếng cười của anh có làm em vơi đi niềm thao thức. Điều này chứng tỏ nàng cũng chưa hề gặp người đàn ông nàng thầm yêu. Anh. Thảng thốt tiếng vạc kêu sương. Đêm trôi đi trong nỗi cô độc. Thăm thẳm một khung trời cô độc. Sự cô độc làm em thấy sợ hãi cuộc trần thế.


Các bạn cứ tin chắc rằng tôi đã nhìn thấy những lời nàng trong trời đất. Bụi. Và sự chuyển động của thế giới.


Phương nam. Những lời nàng về phương nam. Hay là những nhắn gửi về một người. Anh. Lênh láng những dòng sông. Sự dịch chuyển có vẻ vô tình. Và tàn nhẫn. Vẫn uốn khúc theo những nghĩ ngợi. Không ngừng nghỉ. Trôi. Một tâm hồn buồn bã luôn nhìn thấy những trống trải dấu kín nơi những dòng sông. Trống trải cả trong những mảng lục bình dắt díu nhau về nơi chúng không hề biết.


Tôi cũng yêu đất phương nam. Tiếng chim khua động cây trái trong vườn. Nửa khuya thức giấc con lũ về. Ướt hết những thế kỷ mơ ước. Tôi cũng mơ ước như em. Được bước đi trong những nối kết ngẫu nhiên. Những bài dân ca buồn bã đất phương nam có làm em buồn thêm không em.


Bụi. Và những nối kết có thể. Những công thức khó khăn về vũ trụ. Linh cảm về một tiếng kêu của đá. Của hoa. Của những vị thần thất sủng. Những linh cảm của khoa học và thi ca. Đã tàn hơi chưa hỡi những ngẫu nhiên tài sắc. Hay là vẫn cứ thốt lên những tiếng cười làm vang động những dòng suối đang chảy trên rừng, làm lạc lối lũ chim di trú mới về đậu đất phương nam, và làm thất tán những cố chấp tù đọng trong nghĩ ngợi của con người. Những nối kết có thể của bụi là một cuộc tình vĩ đại. Dấu vết của vĩnh hằng.


Các bạn cứ tin chắc rằng tôi và nàng đã lên núi Voi Nằm để làm cuộc tiếp nối tồn sinh. Sức mạnh của nối kết nào. Tôi không biết. Hay là ái lức của vũ trụ. Tôi cũng không biết. Hay là nguyên nhân của tạo tác âm thầm tác động tôi và nàng. Tôi hoàn toàn không biết gì cả. Chỉ biết là tôi và nàng lên núi Voi Nằm. Hoàn toàn yên tĩnh. Không còn nghe tiếng chim kêu. Không còn nghe tiếng suối chảy. Rừng cây lắng đọng càn khôn. Sao im vắng quá vậy anh. Nàng hỏi. Tôi nói là do nghĩ ngợi của tôi và em. Tôi nói thế giới là những ý nghĩ  của tôi và em. Ngày thứ nhất là sự yên tĩnh. Để lấy sức cho cuộc tiếp nối tồn sinh. Mặt trời lên. Núi Voi Nằm ngập trong nguồn sáng vô tận. Nàng nhìn lên bầu trời trên đầu kêu rộng lớn quá. Tôi nói bầu trời rộng lớn ở trên đầu là do tôi và em nghĩ ra. Tôi nói thế giới là nghĩ ngợi của tôi và em. Ngày thứ hai là ánh sáng. Chỉ hai ngày. Cho hợp với qui luật sáng/tối, nóng/lạnh, còn/mất…Ngày thứ hai là sự hổ trợ của ánh sáng. Cuối ngày thứ hai tôi và nàng làm công việc tiếp nối tồn sinh. Lúc lũ chim áo xanh hát vang lừng thì tôi và nàng vừa làm xong việc ái ân. Các bạn cứ tìn chắc rằng tôi và nàng chẳng là gì cả đối với mặt đất này.


Bài hát của lũ chim áo xanh được chuyển dịch thành tiếng người :

                        Trên chiếc giường trời trống trải
                        Tôi và em làm ra niềm hạnh phúc và thống khổ
                        Chảy đi một định mệnh
                        Có hình thù những giọt nước mắt
             


Giã, 11/11/2914



            Abstraction White Rose, 1927 by Georgia O'Keeffe                                  

Abstraction White Rose, 1927 by Georgia O'Keeffe

DẤU TÍCH [1] - TRƯỜNG CA



cũng như hoa cỏ mùa xuân,
hay tiếng chim hót trên rừng,
tình yêu của chúng tôi nó là
dấu tích, một biểu hiện khác
của tạo tác, bỡi chúng ta chẳng
đời nào nhìn thấy được tạo tác


cứ thế, trôi đi giữa trăng sao, cả trăng sao, cả tôi và em, những dấu tích, làng Cù, châu thổ phù sa con sông ấy, những đám mây mùa đông vần vũ những nỗi nhớ sẽ òa vỡ vào một sáng mùa thu hay òa vỡ vào một sáng mùa xuân chẳng biết, chỉ biết là dấu tích của tình yêu,
...

em nói em  chẳng thể đi hết làng Cù của tôi, đêm tháng tám tôi băng qua miền châu thổ của một dòng sông, ngọn đèn thắp ở đầu kia mặt đất, tôi gọi em, hơi thở nguyên sơ,


từ tình yêu của em tôi gào thét giữa những đêm trăng sao, và giữa những đêm không trăng sao, những đêm mây giăng kín bầu trời, nhưng tôi vẫn nhìn thấy em, hãy tan đi những thế lực của bóng tối, hãy tan đi …tan đi, cho tôi được nhìn thấy em giữa thế kỷ của ánh sáng,



                       
                                                Salvador Dali-Woman-Animal Symbiosis